Skip to main content

Từ tấm lòng yêu nghề mến trẻ

     Ra trường năm 2006, đến nay 11 năm thì cô giáo Trần thị Nhung giáo viên trường Tiểu học Phồn xương huyện Yên Thế (Bắc Giang) có 10 năm là giáo viên dạy giỏi, chủ nhiệm giỏi cấp huyện, cấp tỉnh. Chị là điển hình cho tấm gương tất cả vì học sinh thân yêu và mỗi thây cô giáo là một tấm gương sáng cho học sinh noi theo của ngành giáo dục Yên Thế 
Tuổi thơ nhọc nhằn và ước mơ làm cô giáo
     Ngồi trò chuyện cùng tôi, gương mặt cô giáo người Cao Lan, Trần Thị Nhung chợt đắm chìm trong kí ức, khi cô nhớ lại  về một thời tuổi thơ nhọc nhằn của mình.
      Sinh năm 1984,  trong một gia đình thuần nông ở bản Gốc Bòng, xã Đồng Tiến huyện Yên Thế, một bản đa phần là người Cao Lan, một bản với vài chục nóc nhà mùa mưa thì lầy thụt, mùa nắng chang chang bụi mù đá sỏi. Lũ trẻ tóc khét nắng một buổi lên lớp còn một buổi lăn lóc trên nương rẩy cùng người lớn, cái chữ học được cũng rơi vãi gần hết trên rừng.
     Và đói, cái đói như một thứ bệnh dịch bám dai dẳng vào số phận những người dân nơi đây nhưng đói rét không bào mòn được nghị lực và ước mơ đổi đời của họ. Gia làng nói với mọi người, mọi người nói với con trẻ :“Đói cơm chịu được, chịu khó trồng cây lúa, cây sắn thì sẽ no nhưng đói chữ là khổ cả đời”. 
Chắng đợi cha mẹ phải nhắc nhở, Nhung đã lao vào học, học với ước mơ lớn lên được làm cô giáo. Tốt nghiệp THCS Nhung  đã thi đỗ vào trường PTDT Nội trú tỉnh
     Xa quê đi học, buổi đâu cũng nhớ nhà lắm nhưng rồi vui bạn, vui thầy, nhất là trang sách đã mở ra với cô bé bao điều kỳ diệu, trang sách có sức hấp dẫn lạ kỳ khiến Nhung cũng quên đi nỗi nhớ nhà. Thời gian trôi qua thật nhanh, ba năm trong trường Nội trú, ba năm trong trường cao đằng sư phạm Ngô Gia Tự trôi qua. Năm 2006, niềm vui vỡ òa đến với Nhung khi được làm cô giáo đứng trên bục giảng trên chính quê hương xã Đồng Tiến Yên Thế của mình.
Hành trình gian nan tự khẳng định mình
     Nhiệt tình, say mê với công việc, ngoài thời gian đứng trên bục giảng, cô giáo trẻ Trần Thị Nhung lại xin thăm lớp, dự giờ các anh chị, cô chú đồng nghiệp trong trường để học hỏi kinh nghiệm nâng cao trình độ chuyên môn và công tác chủ nhiệm. 
     Một hôm, anh Phạm Đình Thơ, Hiệu trưởng nhà trường trao đổi với Nhung:
- Sang năm học 2007-2008, em dự thi giáo viên dạy giỏi cấp huyện nhé!
-Nhưng em mới ra trường một năm, kinh nghiệm còn chưa có gì- Nhung ái ngại-
- Đừng lo đã có tập thể giúp em ạ.
     Thế là cô giáo trẻ Trần Thị Nhung mạnh dạn đăng ký dự thi giáo viên dạy giỏi cấp huyện. Bao lo lắng và hồi hộp, lần đầu dạy trước một Ban Giám khảo với những thầy cô trong đội ngũ giáo viên cốt cán của huyện chấm mà đối tượng  là học sinh ở trường ngoài.
     Ban giám hiệu quan tâm tạo điều kiện về mặt thời gian cho chị nghiên cứu  xây dựng ý tưởng thiết kế bài, rồi đồng nghiệp làm giúp đồ dùng dạy học, dự giờ tham gia góp ý từ lời nói, đến từng động tác đi dứng để bài giảng thêm hoàn chỉnh.
Kết quả không phụ công của cô giáo trẻ và tập thể nhà trường, năm đó, năm đầu tiên chị đạt giáo viên dạy giỏi cấp huyện.
Tôi hỏi:
-Trong mười năm đạt giáo viên dạy giỏi cấp huyện, tỉnh, chị có những kỷ niệm gì đáng nhớ nhất?
-Vâng kỷ niệm thì nhiều nhưng đáng nhớ nhất vẫn là tình người anh ạ, nhà giáo chúng tôi có thể nghèo về vật chất nhưng rất giầu về tình người.
Tình người ở đây là sự sẻ chia kinh nghiệm  của những giáo viên lâu năm đã từng đạt nhiều danh hiệu cao quý với giáo viên trẻ mới ra trường. Kinh nghiệm giảng dạy, công tác chủ nhiệm lớp, kinh nghiệm trong quan hệ với đồng nghiệp với phụ huynh học sinh…
      Mỗi đợt tôi dự thi giáo viên dạy giỏi không chỉ Ban giám hiệu quan tâm mà giáo viên trong trường cũng coi đó là công việc của mình  chứ không phải của riêng tôi. Ai cũng hỏi han giúp đỡ, tình cảm ấy đã tiếp thêm cho tôi nghị lực và tôi tự nhủ mình phải cố gắng hết mức khỏi phụ lòng mọi người.
     Đạt giáo viên dạy giỏi cấp huyện được một năm học thì sang năm học sau 2008-2009, được nhà trường động viên, chị mạnh dạn dự thi và đạt danh hiệu giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh, liên tục 4 năm liền đến năm học 2011-2012 chị giữ vững danh hiệu ấy. Tôi ngỏ ý được tận mắt “mục sở thị” những thành tích của chị trong 11 năm công tác và trước mắt tôi là một chồng những giấy khen, giấy chứng nhận đạt giáo viên dạy giỏi qua các năm học.
      Năm  2009, chị được chủ tịch UBND huyện Yên Thế tặng giấy khen vì đã thực hiện tốt cuộc vận động “ Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”. Năm 2010, để hợp lý hóa gia đình gần nơi chồng công tác chị được điều chuyển về dạy học tại trường Tiểu học Phồn Xương.
     Trẻ khỏe, nhiệt tình, năng nổ về môi trường công tác mới, chị không những vẫn giữ vững danh hiệu giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh mà còn được chi bộ giới thiệu và đoàn viên tín nhiệm bầu làm bí thư chi đoàn nhà trường từ năm  2010 đến 2013 và được chủ tịch UBND xã Phồn Xương tặng giấy khen vì có thành tích xuất sắc trong phong trào thanh thiếu niên của địa phương.
     Ngày 14 - 6 – 2012, một vinh dự lớn đến với cô giáo trẻ Trần Thị Nhung là chị được đứng trong hàng ngũ của Đảng. Liên tục từ năm học 2013-2014 đến năm học 2016-2017 chị là chiến sĩ thi đua cấp cơ sở, năm  2015, chị được chủ tịch UBND huyện Yên Thế tặng giấy khen vì có thành tích xuất sắc trong giai đoạn 2010- 2015. Cũng thời điểm này niềm vui nhân đôi lên với chị khi được chủ tịch UBND tỉnh Bắc Giang tặng Bằng khen vì đã có thành tích xuất sắc trong công tác giai đoạn 2 năm học từ năm 2014 đến 2016. Ngoài ra còn nhiều giấy khen khác của UBND xã và huyện mà tôi chưa kịp nhớ hết.
     Vẫn biết những con số thống kê thường mang đến cảm giác khô khan nhưng ẩn sau những con số liệt kê thành tích ấy là cả một sự nỗ lực không ngừng trong hành trình gian nan tự khẳng định mình của cô giáo trẻ Trần Thị Nhung.
     Như một người mẹ trẻ thứ 2 với các học sinh, chăm chút cho các em từng tý một từ lời nói, dáng đi, từ tư thế ngồi đến cách cầm bút, mấy năm nay, chị được phân công chủ nhiệm lớp 1. Tâm sự với tôi cô giáo cho biết: “Các cháu mới từ mẫu giáo lên còn bỡ ngỡ lắm, bao giờ cô cũng đến từ sớm đón các cháu rôi vệ sinh lớp học, tan học đợi phụ huynh các cháu đến đón hết mới được về.
     Tuy chủ nhiệm lớp 1 nhưng chị vẫn được giao nhiệm vụ dạy CLB (câu lạc bộ) Toán- Tiếng Anh khối 4-5, là một người trong nghề nên tôi biết nếu dạy lâu lớp 1 muốn có kiến thức để dạy Toán CLB khối 4-5 thì bản thân giáo viên phải nỗ lực rất nhiều. Khó khăn bao nhiêu nhưng được chị em đồng nghiệp nhất là chị chủ tịch công đoàn nhà trường Nguyễn Thị Hằng động viên chia sẻ giúp đỡ cũng ấm lòng. Và chị đã nỗ lực, nỗ lực nắm chắc kiến thức toán nâng cao khổi 4-5, nỗ lực dịch các đề Toán bằng Tiếng Anh ra tiếng Viết, từ nào khó thì hỏi giáo viên dạy Tiếng Anh. Có bài Toán khó quá tất cả chụm đầu lại, không tìm ra thì hỏi cô giáo Hà Thị Thủy phó hiểu trưởng một cán bộ cốt cán được đánh giá là vững vàng về chuyên môn của ngành giáo dục Yên Thế, bí nữa thì hỏi thầy giáo Mạc Văn Quý hiệu trưởng nhà trường nguyên là một thầy giáo dạy Toán bậc THPT. Năm đầu dự thi, CLB Toán- Tiếng Anh do chị phụ trách đã đạt được 2 giải học sinh giỏi lớp 5 và 1 giải học sinh giỏi lớp 4.
     Từ năm học 2014-2015 đến 2016-2017 chị đạt giáo viên chủ nhiệm giỏi cấp tỉnh, thành tích của chị góp phần không nhỏ giúp trường Tiểu học Phồn Xương những năm gần đâu đều đạt danh hiệu tiên tiến và tiên tiến xuất sắc.
     Không hiểu tự lúc nào câu chuyện giữa tôi và chị lại hướng tới các em học sinh. Chị bảo: “Nhớ các EM lắm, đi đâu về là muốn ào ngay tới lớp, các em đã đem niềm vui đến cho tôi, nhiều em đã đem đến cho tôi những kỷ niêm không bao giờ quên như em Nguyễn Gia Huy, sinh năm 2010 ở thôn Thành Chung, xã Phồn Xương học lớp 1A, Trường TH Phồn Xương, năm học 2016- 2017
      Gia Huy là một học sinh rất đặc biệt. Tính cách của em khác hẳn với các bạn. Buổi đầu đến lớp,em rất vui vẻ đi cùng mẹ nhưng khi vào đến lớp, mẹ về, em liền khóc ầm ĩ, nhất quyết không học. Sau khi được mẹ và cô dỗ dành, em không khóc nữa và đồng ý vào lớp học. Nhưng hôm sau em lại như vậy. Có hôm mẹ em không đưa vào lớp thì em khóc từ cổng trường. Mẹ về rồi, cô dỗ thế nào em cũng không nín, cứ gào khóc. 
     Thế là giáo viên chủ nhiệm liền gặp gỡ, trao đổi với mẹ em để tìm hiểu nguyên nhân thì được biết, ở nhà em được ông bà, bố mẹ chiều chuộng lắm. Lên lớp 1, bố mẹ lo sợ nên bắt em học nhiều, em không thích tuy ngồi học nhưng không nắm được gì. Đến lớp bài cũ nắm chưa chắc nên em rất sợ đi học. Biết được điều này, tôi đã trao đổi với gia đình, trong thời gian đầu không  quá ép em học nhiều  phải dần dần, không học theo kiểu bắt buộc được mà cần giúp em từ từ thích nghi với môi trường trường tiểu học, học từng ít một, không dồn ép quá. Còn trên lớp tôi thường xuyên trò chuyện, động viên, khen ngợi em mỗi khi em làm được một điều gì đó. Đồng thời tôi cũng nhắc nhở các bạn trong lớp cùng học, cùng chơi với em để em vui thích. Mặt khác tôi thường xuyên trao đổi với gia đình em để nắm bắt những thay đổi về tính tình cũng như khả năng học tập của em.
      Sau thời gian, khoảng 1 tháng, em đã thích nghi được với môi trường mới, thích đi học. Bản thân cô giáo và gia đình rất vui mừng. Tôi nhận thấy, mỗi học sinh, đặc biệt là học sinh mới vào lớp 1, cô giáo cần nắm bắt đặc điểm tâm sinh lý từng em, tìm hiểu hoàn cảnh gia đình và có những biện pháp phù hợp để mang lại hiệu quả giáo dục cao nhất.
     Lặng lẽ, như con tằm nhả tơ, con ong làm mật cho đời, hết lòng vì học sinh thân yêu, với hành trình mười một năm trong nghề, cô giáo Trần Thị Nhung không những là niềm tin, niềm yêu mến, quý trọng của tập thể giáo viên trường Tiểu học Phồn Xương mà còn của ngành giáo dục Yên Thế./.
 
                                                                   Hoàng Nam